Hôm nay, ngày quốc tế lao động 1/5/2026, lần đầu tiên nhận phí từ airbnb cho căn phòng nho nhỏ tại số 4, đường Bến Trễ 5, phố cổ Hội An. Lòng mình khá là hân hoan. Chỉ vài trăm ngàn, mà cảm giác thật là dễ chịu.
Cả sáng nay, mình đạp xe lên xưởng, cứ tự vấn mãi: “mình thật sự sinh ra chỉ để làm kiến trúc sư sao? Có công việc nào khác, phù hợp hơn với mình, để mình thêm chút thời gian chăm sóc bản thân và gia đình không?” Vừa nghe một đoạn podcast từ Thầy Thích Nhất Hạnh, vừa cắt mấy đoạn rau muống dại, vừa nhìn quanh “nơi đây sẽ là 1 vườn mận, bên dưới là thảm cỏ xanh. Mình đi chân trần, trên nền cỏ mượt”, chắc là thích hơn đội nón công trường, hùng hổ hò hét chỗ này sai, ngày kia tới deadline bàn giao…
Nghĩ bâng quơ “đã không biết bao nhiêu lần, mình tìm cách dọn dẹp đám tàn tro, là rác thải xây dựng, nhỉ? Và đây có phải lần cuối cùng không?”. Cứ thi công cho khách 5 cái công trình, thể nào cũng lòi ra 1 mớ rác công trình. Làm công trình mới thì rác là gạch cát đá thừa sau thô, là mẫu các thể loại từ gạch hoàn thiện đến đồ nội thất, chi tiết nội thất. Làm cải tạo thì lòi ra 1 mớ từ xác nhà cũ, nào khung sắt bảo vệ, nào cửa gỗ cũ, nào trần thả đã lỗi thời, chân đèn trang trí cũ đã hỏng đấu nối điện. Vân vân và mây mây. Mình nghĩ rằng, điều gì cũ, cũng có giá của cũ. Và nữa, cứ 1 phần rác công trình thải ra, là một phần tài nguyên mình chiếm hữu từ bọn nhỏ. Nên chi, phải có trách nhiệm thổi vào đám tàn tro này một hơi thở khác, thêm một vòng đời mới cho chúng…
Vậy nên, một ngày nọ, chiếc The-Nest-Studio đầu tiên ra đời, ở một vùng ven của phố cổ Hội An – ngôi nhà ấm áp ở Điện Phương, nơi mà người khách đầu tiên ở đó, chính là gia đình nhỏ của mình. Bao nhiêu là biết ơn từ ngôi nhà màu xanh ấy, nơi mà những năm tháng Covid đi qua quá đỗi ngọt ngào. Sáng sớm 5g mình ngồi thẩn thờ ngắm trời mây, 6g đọc sách. Bọn nhóc con vừa dụi mắt bật dậy cũng cầm cuốn sách đọc như mẹ, dù rằng có thằng răng chưa mọc đủ, chữ bẻ đôi không biết. Haha. Sau đó thì 7g ăn sáng, cùng nhau vẽ vời, mình bày con gái những nét cọ đầu tiên, cách pha màu thứ cấp từ 3 màu nguyên xanh – đỏ – vàng, rồi chuyển sắc độ từ trắng sang đen… Đến 10g chúng mình cùng nhau làm pizza, làm bánh các thể loại. Rồi tiếp tục chu kỳ buổi sáng cho buổi chiều, tuy nhiên, thứ tự ngược lại: vẽ tranh cho xong bức đã bắt đầu từ sáng – đọc sách – nấu ăn. Thường buổi chiều, chúng mình thêm việc trồng cây và cùng nhau nhóm lửa làm tiệc nướng, nướng các thể loại từ khoai lang đến bắp trồng được, cho đến cá tôm mực; có hôm hẳn con gà hay 1 cái đùi heo to tướng… Và bây giờ, cứ mỗi lần khách vào ở lại hỏi “ủa, nhà này có ai là họa sĩ hử?” thì mình chỉ hỏi ngược lại 1 câu “Trong số 2 người tụi bây, có đứa nào là artist không?”. Câu trả lời chắc chắn là có, cho cả 2 bên host và guest.
Nhìn lại quãng đường vài năm gắn bó, mình thật sự muốn những vị khách đến tạm trú ở TheNest-Studio 01 của mình sẽ có những trải nghiệm tương tự, vừa được trồng cây, vừa làm việc từ xa, có thể là sáng tác tranh như bọn nhóc nhà mình, hay 2 bạn khách tết vừa rồi; cũng có thể là chillchill với âm nhạc như chú Garik. Và quan trọng nhất vẫn là tình cảm gắn bó với Home-Sweet-Home như chúng mình đã từng.
